Trong cuộc chơi cuối tuần, Emilie thấy mệt nên được mẹ của Jerome bà Sylvie Tocquevile cho uống Josacine. Sau khi uống thuốc được vài phút thì Emilie ngã quị và được gia đình Tocqueville đưa ngay đến bệnh viện, nhưng đến 22h đêm hôm đó thì Emilie chết.
Kết quả giải phẫu tử thi cho thấy Emilie chết vì một liều sodium cyanide chết người. Mọi nghi ngờ đổ dồn về chai thuốc Josacine. Nhanh chóng sau đó toàn bộ số thuốc Josacine đang bán ngoài thị trường được thu hồi và những biện pháp phòng ngừa được phổ biến trên truyền hình và radio.
Cuộc điều tra được tiến hành ngay sau đó đã chứng minh Công ty dược Bella không dính líu gì đến cái chết của Emilie và chất độc cyanide không hề được dùng trong bào chế thuốc Josacine. Do đó, gần 4 tháng sau cái chết của Emilie, Josacine được tiếp tục xuất hiện trên thị trường. Cha mẹ của bé Emilie rơi vào diện nghi can số 1 và họ bị Hiến binh Pháp mời thẩm vấn nhiều lần.
Cha mẹ của Emilie chỉ được phép nhìn xác con sau khi đã qua mổ xác khám nghiệm - lúc đó các cơ quan nội tạng đã được lấy ra để bảo quản làm bằng chứng. Cuối cùng, sĩ quan chỉ huy cuộc điều tra Martinez, cho biết không có gì chứng minh cha mẹ của Emilie đã đầu độc con gái mình.
Cuộc điều tra bắt đầu chuyển sang hướng khác và một người đàn ông bị nghi ngờ - đó là Jean-Marc Deperrois, 43 tuổi, nhân vật có tiếng tăm ở địa phương: ông chủ xưởng in ảnh màu, hội viên Hội đồng thành phố và cũng rất tích cực ủng hộ các hoạt động từ thiện. Jean-Marc Deperrois có vợ và 2 con, có quan hệ ngoài hôn nhân trong vài năm với bà Sylvie Tocqueville.
Căn nhà của Tocqueville ở gần Tòa thị chính, nơi Sylvie làm thư ký và với tư cách là hội viên Hội đồng thành phố nên Deperrois thường xuyên tiếp xúc với bà. Qua điều tra giao tiếp điện thoại của Deperrois, hiến binh phát hiện cuộc gọi từ một người tên là Alain có đề cập đến một chất nào đó đã cung cấp cho Deperrois trong tháng 5/1994. Đó là Alain Bodson, làm việc trong Phòng thí nhiệm Prolabo ở Paris.
Sổ sách ghi chép cho biết chất sodium cyanide từ lô #B062 đã được cung cấp từ một tháng trước cái chết của Emilie. Ban đầu Deperrois đã phủ nhận mọi chuyện liên quan đến Alain Bodson, cú điện thoại, sự sở hữu cyanide và chỉ thừa nhận đã mua chất đó để sử dụng trong xưởng ảnh màu của mình khi nhìn thấy tấm hóa đơn mà hiến binh đưa ra. Ngày 27/7/1994, Deperrois bị truy tố tội đầu độc có tính toán trước. Tuy nhiên, cơ quan điều tra không chứng minh được động cơ giết Emilie của Deperrois nên không thể buộc tội giết người cấp độ 1 cho ông ta. Vậy thì Deperrois muốn giết ai?
Câu trả lời rõ ràng là Michel Tocqueville, chồng của Sylvie. Deperrois từng nhiều lần khuyến khích Sylvie bỏ chồng để lập cuộc sống mới với ông ta, nhưng Sylvie không đồng ý vì lý do là không thể bỏ người chồng đang bị bệnh tật của mình. Kịch bản mà cơ quan điều tra đưa ra là Deperrois đột nhập nhà của Tocqueville từ tòa thị chính vào ngày thứ Bảy 11/6/1994 với ý định cho cyanide vào thuốc của ông Tocqueville nhưng lại bỏ nhầm vào chai Josacine của Emilie.
Cuộc điều tra mở rộng tiếp theo phát hiện thêm bằng chứng mới. Deperrois đã lái xe đến Paris để mua 1kg cyanide, nhưng số lượng đó không thể đủ để dùng trong xưởng in của ông. Và bà Madeleine, láng giềng của Tocqueville, khai có nhìn thấy Deperrois rời nhà của Tocqueville qua lối cửa sổ. Bà Madeleine còn đưa ra chi tiết: Deperrois lúc đó đeo găng tay trắng giống như của bác sĩ phẫu thuật.
Lục soát nhà Deperrois, hiến binh tìm thấy đôi găng tay nhựa trắng giống như bà Madeleine mô tả và họ cũng kiểm tra chùm chìa khóa các cửa sổ nhà Tocqueville và thấy mất một chìa. Cuối cùng, phiên tòa xét xử Deperrois mở ra ngày 2/5/1997 ở Rouen, thủ phủ của Normandy.
 |
| Jean-Marc Deperrois tại phiên toà xét xử. |
Theo các phân tích hóa học, chất cyanide không thể được đưa vào chai Josacine trong nhà máy sản xuất bởi vì sau vài giờ bị nhiễm thì bột thuốc sẽ đổi màu và quánh lại. Do đó chỉ có một cách để giữ cho bột thuốc Josacine không bị biến đổi là phải pha cyanide vào nước trước khi cho vào Josacine đã pha với nước.
Nhưng bản án 20 năm tù giam cho Deperrois không nhận được sự đồng tình của nhiều người. Theo người dân Pháp, khi không có sự thú nhận tội nghĩa là không có tội và do đó Deperrois vô tội. Tuyệt đại đa số người dân ở Gruchet-le-Valasse ủng hộ Deperrois, trong khi chỉ có một số ít người trung thành với vợ chồng Denis và Corine Tanay.
Về phần mình Deperrois đã chống án nhiều lần nhưng tất cả đều bị bác. Tuy nhiên, đến ngày 7/6/2006 thì Deperrois được ân xá sau 12 năm ngồi tù và sau đó vẫn tiếp tục tuyên bố mình vô tội trong cái chết của Emilie
Triệu Đô (www.antg.cand.com.vn)